|
Tại một nhà máy sản xuất các bộ phận bằng nhựa cho đủ loại sản phẩm của hãng Parker Hannifin ở Cleveland, dây chuyền lắp ráp tự động chỉ cần một số người có tay nghề cao để vận hành. Khi nạn thất nghiệp tăng cao tại Mỹ (gần 1,3 triệu người bị mất việc theo số liệu của Bộ Lao động hồi tháng 3/2009), Parker đã phản ứng bằng cách giảm giờ làm hoặc chỉ kết thúc hợp đồng với công nhân thời vụ.
Cách đây mười năm, các nhà máy sản xuất sản phẩm hàng loạt sử dụng khá nhiều lao động, nhưng rồi chúng dần được chuyển sang các nước có chi phí lao động rẻ.
Tại Parker, 5 công nhân sản xuất những cái vòng nhựa dùng để bó đầu bình xịt khí. Từng người phụ trách một loạt máy công cụ thực hiện rất nhanh một giai đoạn của dây chuyền. Thay vì sa thải, hãng cho hai công nhân làm việc ngày hôm nay, ba người còn lại kết thúc dây chuyền vào ngày hôm sau, nhờ đó giảm phân nửa giờ làm của họ. Ngược lại, sẽ rất phức tạp nếu sa thải một trong số họ, nếu không muốn làm hỏng cả dây chuyền. Ông chủ Donal Washkewicz đảm bảo rằng sa thải một công nhân mà ông ta đã tốn tiền đào tạo là điều cuối cùng nghĩ đến. “Chúng tôi muốn duy trì tay nghề của họ”, ông giải thích.
Vấn đề là giảm giờ làm không phải là giải pháp lâu dài. Ở lần suy thoái đầu những năm 1930, ông Washkewicz điều hành một bộ phận của Parker với thời gian làm việc tuần bốn ngày để cứu việc làm.
Khoảng 3 tháng sau đó, rất nhiều công nhân không thanh toán được hoá đơn chi phí khi lương giảm còn 80%. Thế là hãng quyết định sa thải một phần và duy trì giờ làm toàn phần cho số công nhân còn lại.
Ngày nay, nhiều công nhân của Parker thích giảm giờ hơn mất việc, dù họ không cảm thấy thật sự an toàn. Từ nay đến cuối năm 2009, Parker giảm 10% giờ làm và lương cho toàn nhân viên. Theo Bộ Lao động Mỹ, nhân viên trong lĩnh vực này hiện làm việc 39,6 giờ/tuần so với 41,2 giờ cùng thời kỳ năm ngoái.
Lê Tấn |